Integrity Over Inconvenience: Why Our Students Deserve Two Minutes of Our Time Liêm Chính Quan Trọng Hơn Sự Tiện Lợi: Vì sao học sinh xứng đáng có trọn vẹn hai phút phát biểu

Integrity Over Inconvenience: Why Our Students Deserve Two Minutes of Our Time

__ENGLISH

Bryan Do

"What you do speaks so loud that I cannot hear what you say."
Ralph Waldo Emerson

Ralph Waldo Emerson’s timeless observation on integrity captures the staggering irony of our recent Board meeting. As a Trustee, I believe our most important "curriculum" is not found in textbooks, but in how we model leadership, respect, and adherence to the law.

The authority to vote rests with the Board, but the responsibility to provide the public with their full allotted time—regardless of their message—is paramount. I recognize that some colleagues may disagree with my public reflection on our processes; however, this responsibility is too significant for me to remain silent. 

Bryan Do, Trustee, East Side Union High School District (ESUHSD).

Data-Driven Decisions, Human-Centered Governance

For those who have followed my work, you know I champion data-driven decision-making. You saw a glimpse of that this past Thursday in my inquiries regarding cell phone policies and the Supplemental Employee Retirement Program (SERP). My questions focused on how these policies impact our students and our district's long-term fiscal health—the fundamentals of effective governance. We must ensure we are positioned to serve our students and families not only today, but for generations to come.

Data, however, provides only half the equation. True leadership demands transparency, inclusivity, and the humility to listen. As we navigate complex decisions and weigh difficult trade-offs, one principle must remain inviolable: our commitment to hearing from our students, parents, and educators. They are not just stakeholders; they are the heart of our mission.

A Disregard for the Democratic Process

What occurred at our last meeting was unacceptable. Moments before public comment began, Trustee Manuel Herrera requested and Board President Van Le approved the reduction of speaking time from two minutes to one minute. Students who had prepared carefully and waited hours were suddenly forced to scramble to rewrite their remarks right before our eyes. Teachers were compelled to gut their professional testimony on the spot. 

Yet, this Board has worked diligently to ensure those with power—lobbyist, Councilmember, County Supervisors and State Assemblymember or their representatives—are given priority and ample speaking time. Are we suggesting that "political elites" are more deserving of our time than the students and parents we are elected to serve? Our actions on Thursday night showed the students exactly that. This wasn't simply a procedural misstep; it raises serious questions about our adherence to the legal frameworks that protect public participation.

Governance and the Brown Act

I want to be clear: I am not an attorney. However, since being elected, I have committed myself to the California School Boards Association (CSBA) Masters in Governance program, taking copious notes on the legal and ethical frameworks that protect the public's right to be heard. I share this perspective not as a criticism, but as a commitment to the excellence our community deserves.

The Brown Act, under Government Code § 54954.3, mandates that public comment regulations remain content and viewpoint neutral. The timing of the decision to halve speaking time—occurring only after the Board could see the students and their handmade signs—bears the hallmarks of viewpoint discrimination, a practice repeatedly held unconstitutional by the courts.

This disparity isn't just ethically troubling; it potentially exposes our district to legal challenges. This marks the second time members of this Board have potentially strayed from the legal mandate of the Brown Act within a year. We can no longer afford to be cavalier with the law. We were taught unequivocally in our training: you cannot change the rules of the game just because you don't like the players' message.

Leading by Example: Practicing What We Preach

During the break, several students expressed frustration that while they stood at the podium pouring their hearts out, some Board members were visibly scrolling through their phones. The irony was glaring: that very evening, our agenda included an item to limit student cell phone use due to the potential for distraction.

If we expect our students to put their phones away to focus on their education, the absolute minimum we owe them is our attention when they speak. While I recognize the need to occasionally monitor a meeting's online feed, there is a fundamental difference between a glancing check and a sustained distraction. Active engagement is the cornerstone of democratic governance. When we model distraction while demanding student attention, we evaporate our own moral authority. We cannot ask our students to be present in the classroom if we are not present on the dais.

Practical Solutions That Honor Both Efficiency and Democracy

Efficiency does not have to come at the expense of respect. If the concern is truly about meeting time, there are professional, constructive solutions: 

●​   Reorganize Agenda Items: Move Public Comment and significant public input items earlier so students and parents do not have to wait until late hours to be heard.

●​   The Speaker’s Table System: Instead of the slow transition of individual speakers walking to the podium, we can set up a speaker's table at the front. By having multiple speakers sit together and pass a microphone, we can save significant transition time without cutting a single second of their remarks.

A Path Forward: Re-Committing to Governance

One-off training sessions cannot be substituted for a culture of integrity. I am calling on my fellow Board members to join me in completing or retaking the full CSBA Masters in Governance program together—not as punishment, but as professional development. We need to apply the legal and ethical frameworks that protect the public’s rights. Our Board works better when we are anchored by the same core knowledge of our duties.

Beyond this shared learning, I propose:

1.​ A "Student-First" Protocol: Ensuring those who prepare remarks are never silenced at the last minute by arbitrary changes to the rules.

2.​ Presence and Engagement: A "phone down" commitment during public comment. If we expect students to put their phones away, we must lead by example. 

Holding Us Accountable

I call on our community—students, parents, educators, and the public—to hold us accountable. Attend our meetings. Speak during public comment. Ask questions. Democracy requires active participation from both sides of the dais. 

Our students are watching. They are learning whether adults in power keep their promises. Leadership is about the courage to hear difficult truths and the willingness to improve. We can do better—and for the sake of the integrity of this institution, we must.


💡
Editor’s Note: Bryan Do is the recipient of the 2025 Santa Clara County Gold Award from the California Teachers Association for his service on the Board. The views expressed in this article are his own and do not necessarily reflect the positions or policies of the Board or the East Side Union High School District and Viet News Daily.

__VIETNAMESE

Bryan Do

“Những gì bạn làm vang dội đến mức tôi không thể nghe được những gì bạn nói.”
Ralph Waldo Emerson

Nhận xét vượt thời gian của Ralph Waldo Emerson về liêm chính đã phản ánh rõ nghịch lý đáng buồn trong buổi họp Hội đồng gần đây của chúng tôi. Với tư cách là một Ủy viên Hội đồng (Trustee), tôi tin rằng “giáo trình” quan trọng nhất không nằm trong sách giáo khoa, mà nằm ở cách chúng ta làm gương về lãnh đạo, sự tôn trọng và việc tuân thủ luật pháp.

Quyền biểu quyết thuộc về Hội đồng. Tuy nhiên, trách nhiệm bảo đảm cho công chúng được sử dụng đầy đủ thời gian phát biểu đã được ấn định — bất kể thông điệp hay quan điểm của họ là gì — là điều mang tính then chốt. Tôi hiểu rằng một số đồng nghiệp có thể không đồng ý với những chia sẻ công khai của tôi về quy trình làm việc; tuy nhiên, trách nhiệm này quá quan trọng để tôi có thể giữ im lặng.

Quyết định dựa trên dữ liệu, quản trị đặt con người làm trọng tâm

Những ai theo dõi công việc của tôi đều biết tôi luôn ủng hộ việc ra quyết định dựa trên dữ liệu. Điều này đã thể hiện rõ trong các câu hỏi tôi nêu ra vào thứ Năm tuần trước liên quan đến chính sách điện thoại di động và Chương trình Hưu trí Bổ sung cho Nhân viên (Supplemental Employee Retirement Program – SERP). Các câu hỏi của tôi tập trung vào việc những chính sách này ảnh hưởng như thế nào đến học sinh và tình hình tài chính lâu dài của học khu — những nền tảng cốt lõi của quản trị hiệu quả. Chúng ta phải bảo đảm rằng học khu có đủ khả năng phục vụ học sinh và gia đình các em không chỉ hôm nay, mà còn cho nhiều thế hệ trong tương lai.

Ủy viên Giáo dục Bryan Do – East Side Union High School District.

Tuy nhiên, dữ liệu chỉ giải quyết một nửa vấn đề. Lãnh đạo thực sự còn đòi hỏi sự minh bạch, tính bao dung và sự khiêm tốn để lắng nghe. Khi chúng ta điều hướng qua những quyết định phức tạp và cân nhắc các sự đánh đổi khó khăn, có một nguyên tắc không được phép vi phạm: cam kết lắng nghe học sinh, phụ huynh và các giáo chức. Họ không chỉ là những bên liên quan; họ chính là trọng tâm trong sứ mệnh của chúng ta.

Sự xem nhẹ tiến trình dân chủ

Những gì đã xảy ra trong buổi họp gần đây là không thể chấp nhận được. Chỉ vài phút trước khi phần ý kiến công chúng (Public Comment) bắt đầu, Ủy viên Manuel Herrera đã đề nghị và Chủ tịch Hội đồng Vân Lê đã chấp thuận việc giảm thời gian phát biểu từ hai phút xuống còn một phút. Những học sinh đã chuẩn bị cẩn thận và chờ đợi hàng giờ đồng hồ bỗng nhiên bị buộc phải vội vã viết lại bài phát biểu ngay trước mắt chúng tôi. Các thầy cô giáo cũng bị buộc phải cắt bỏ những phần quan trọng trong lời chứng thực chuyên môn của mình ngay tại chỗ.

Trong khi đó, Hội đồng này lại làm việc rất tích cực để bảo đảm rằng những người đang nắm giữ quyền lực — các nhà vận động hành lang, nghị viên hội đồng thành phố, giám sát viên quận, dân biểu tiểu bang hoặc đại diện của họ — được ưu tiên và có dư dả thời gian phát biểu. Phải chăng chúng ta đang ngầm cho rằng những “nhân vật chính trị” này xứng đáng với thời gian của chúng ta hơn những học sinh và phụ huynh mà chúng ta được bầu ra để phục vụ? Hành động của chúng ta trong đêm hôm đó đã cho học sinh thấy điều này một cách rất rõ ràng.

Đây không chỉ đơn thuần là một thiếu sót về thủ tục; sự việc này còn đặt ra những câu hỏi nghiêm túc về việc tuân thủ các khung pháp lý bảo vệ quyền tham gia của công chúng.

Quản trị và Đạo luật Brown

Tôi xin nói rõ: tôi không phải là luật sư. Tuy nhiên, kể từ khi được bầu, tôi đã cam kết theo học chương trình Masters in Governance của Hiệp hội Hội đồng Học khu California (California School Boards Association – CSBA), ghi chép kỹ lưỡng về các khung pháp lý và chuẩn mực đạo đức nhằm bảo vệ quyền được lắng nghe của công chúng. Tôi chia sẻ những quan điểm này không phải để chỉ trích, mà như một cam kết hướng đến chất lượng quản trị mà cộng đồng chúng ta xứng đáng nhận được.

Theo Đạo luật Brown, được quy định tại Bộ luật Chính phủ California § 54954.3, các quy định liên quan đến phần ý kiến công chúng phải giữ tính trung lập về nội dung và quan điểm. Thời điểm đưa ra quyết định cắt giảm một nửa thời gian phát biểu — chỉ xảy ra sau khi Hội đồng nhìn thấy các học sinh và những biểu ngữ do chính các em làm — mang những dấu hiệu điển hình của sự phân biệt đối xử dựa trên quan điểm, một hành vi mà các tòa án đã nhiều lần tuyên bố là vi hiến.

Sự chênh lệch này không chỉ gây lo ngại về mặt đạo đức; nó còn tiềm ẩn nguy cơ khiến học khu phải đối mặt với các thách thức pháp lý. Đây đã là lần thứ hai, chỉ trong vòng một năm, một số thành viên của Hội đồng này có dấu hiệu đi chệch khỏi các yêu cầu pháp lý của Đạo luật Brown. Chúng ta không thể tiếp tục xem nhẹ luật pháp. Trong chương trình huấn luyện quản trị, chúng tôi đã được dạy rất rõ ràng: quý vị không thể thay đổi luật chơi chỉ vì quý vị không thích thông điệp của người phát biểu.

Làm gương bằng hành động: Nói đi đôi với làm

Trong giờ giải lao, nhiều học sinh đã bày tỏ sự thất vọng khi thấy rằng, trong lúc các em đứng trên bục phát biểu và nói lên những điều xuất phát từ trái tim mình, thì một số thành viên Hội đồng lại lộ liễu lướt điện thoại. Sự mỉa mai ở đây thật rõ ràng: chính trong buổi họp đó, chương trình nghị sự của chúng ta lại bao gồm một mục nhằm hạn chế học sinh sử dụng điện thoại vì lo ngại việc xao nhãng.

Nếu chúng ta kỳ vọng học sinh cất điện thoại để tập trung vào việc học, thì điều tối thiểu chúng ta nợ các em là sự chú tâm khi các em phát biểu. Mặc dù tôi thừa nhận rằng đôi khi cần theo dõi diễn biến buổi họp qua hệ thống trực tuyến, nhưng có một sự khác biệt căn bản giữa việc liếc nhìn nhanh và việc bị xao nhãng kéo dài. Sự tham gia tích cực chính là nền tảng của quản trị dân chủ. Khi chúng ta làm gương về sự xao nhãng trong khi lại yêu cầu học sinh phải chú ý, chúng ta đã tự làm suy giảm uy tín đạo đức của chính mình. Chúng ta không thể yêu cầu học sinh hiện diện đầy đủ trong lớp học nếu bản thân chúng ta không hiện diện trọn vẹn trên bục hội đồng.

Những giải pháp thực tế tôn trọng cả hiệu quả lẫn dân chủ

Hiệu quả không nhất thiết phải đạt được bằng cách đánh đổi sự tôn trọng. Nếu mối quan tâm thực sự là thời lượng buổi họp, thì vẫn có những giải pháp chuyên nghiệp và mang tính xây dựng:

  • Sắp xếp lại chương trình nghị sự: Đưa phần ý kiến công chúng và các mục có sự đóng góp quan trọng của cộng đồng lên sớm hơn, để học sinh và phụ huynh không phải chờ đợi đến khuya mới được lắng nghe.
  • Hệ thống bàn phát biểu: Thay vì để từng người mất thời gian di chuyển lên bục, Hội đồng có thể bố trí một bàn phát biểu phía trước. Việc để nhiều người ngồi sẵn và chuyền micro cho nhau có thể tiết kiệm đáng kể thời gian chuyển tiếp, mà không cần cắt bỏ dù chỉ một giây trong phần phát biểu của họ.

Hướng đi phía trước: Tái cam kết với việc quản trị

Những buổi huấn luyện rời rạc không thể thay thế cho một văn hóa liêm chính. Tôi kêu gọi các đồng nghiệp trong Hội đồng hãy cùng tôi hoàn tất hoặc học lại toàn bộ chương trình Masters in Governance của CSBA — không phải như một hình phạt, mà như một cơ hội phát triển chuyên môn. Chúng ta cần áp dụng nhất quán các khung pháp lý và chuẩn mực đạo đức nhằm bảo vệ quyền lợi của công chúng. Hội đồng sẽ làm việc hiệu quả hơn khi tất cả chúng ta cùng được đặt trên một nền tảng kiến thức chung về trách nhiệm của mình.

Bên cạnh việc học hỏi chung này, tôi đề xuất thêm:

  1. Nguyên tắc “Học sinh là trên hết”: Bảo đảm rằng những người đã chuẩn bị phát biểu sẽ không bao giờ bị tước cơ hội lên tiếng vào phút chót bởi những thay đổi quy tắc mang tính tùy tiện.
  2. Sự hiện diện và gắn kết: Cam kết “không sử dụng điện thoại” trong suốt phần ý kiến công chúng. Nếu chúng ta mong học sinh cất điện thoại, thì chúng ta phải làm gương trước.

Đòi hỏi trách nhiệm và sự minh bạch

Tôi kêu gọi cộng đồng — học sinh, phụ huynh, các giáo chức và công chúng — yêu cầu sự minh bạch và trách nhiệm từ chúng tôi. Hãy tham dự các buổi họp. Hãy phát biểu trong phần ý kiến công chúng. Hãy đặt câu hỏi. Dân chủ đòi hỏi sự tham gia tích cực từ cả hai phía của bục hội đồng.

Học sinh của chúng ta đang quan sát. Các em đang học xem liệu những người lớn nắm giữ quyền lực có giữ lời hứa của mình hay không. Lãnh đạo đòi hỏi sự can đảm để lắng nghe những sự thật khó khănsự sẵn sàng để cải thiện. Chúng ta có thể làm tốt hơn — và vì sự liêm chính của tổ chức này, chúng ta phải làm tốt hơn.

💡
Ghi chú của Ban Biên Tập: Ông Bryan Do là người nhận Giải Gold Award năm 2025 của Quận Santa Clara do Hiệp hội Giáo viên California (CTA) trao tặng, ghi nhận sự phục vụ của ông trong Hội đồng. Các quan điểm được nêu trong bài viết này là ý kiến cá nhân của tác giả và không nhất thiết phản ánh lập trường hay chính sách của Hội đồng hoặc Học khu Trung học East Side Union và của Viet News Daily.