We have the right to question our government, but serious accusations must be based on evidence Chúng ta có quyền chất vấn chính quyền, nhưng những cáo buộc nghiêm trọng cần dựa trên bằng chứng

We have the right to question our government, but serious accusations must be based on evidence
One of the San José police officers who helped recover the stolen “Thank You America” monument presented the recovered Republic of Vietnam (South Vietnam) flag, which had been discarded near the statue by those responsible, to Councilmember Bien Doan during the Community Unity Vigil held in honor of the “Thank You America” monument.

__ENGLISH

After the vandalism and theft of the “Thank You America” monument at the Vietnamese Heritage Garden, the Vietnamese community in San Jose experienced many emotions, from sadness and anger to deep concern. In recent days, a “demand” letter sent to the Mayor, the San Jose City Council, and the San Jose Police Department has drawn attention because of its strong language criticizing city officials and law enforcement.

As a community media outlet, Viet News Daily believes residents absolutely have the right to question their government. In a democratic society, that is not only a right but also a civic responsibility. When a symbol with deep meaning to the Vietnamese community is vandalized, it is entirely reasonable to ask the city for answers, request stronger security, and call for updates on the investigation.

However, the right to question and the right to make serious conclusions are two different things.

What stands out in the letter is not the call for transparency or accountability. Those demands are reasonable. What stands out is that many conclusions are stated as absolute facts, even though the investigation is still ongoing and many important details have not yet been officially confirmed.

The letter repeatedly states that SJPD has “completely failed,” is “incompetent,” “negligent,” and responsible for a “systemic failure.” These are very serious accusations.

But we also need to look at the full picture.

The statue was recovered. Law enforcement opened an investigation. The city quickly coordinated efforts to return the statue to the Vietnamese Heritage Garden. Restoration efforts are still underway. This does not mean everything was handled perfectly or that there were no shortcomings. Residents have every right to ask questions about park security, the placement of surveillance cameras, and future prevention measures.

However, moving from possible shortcomings to concluding that the entire system has “failed” is a very large leap. Such a conclusion must be supported by data and evidence, not only by anger.

Another point that should be approached carefully is the letter’s repeated description of the incident as a “Hate Crime” and as an act of hatred targeting the Vietnamese community.

If investigators ultimately reach that conclusion, the community has every right to condemn it strongly. But at this point, determining whether a case qualifies as a hate crime is not up to the media, social media, or community organizations. That responsibility belongs to investigators and prosecutors, based on evidence of motive, witness statements, digital records, and other legal factors.

The vandalism of a community symbol does not automatically mean the case is legally classified as a hate crime. Investigators may eventually reach that conclusion, or they may not. What matters is that the investigation should proceed based on evidence, not on conclusions made in advance.

Perhaps the most controversial part of the letter is its accusation that SJPD and the city have engaged in systemic discrimination against the Vietnamese community.

This is an extremely serious accusation.

If a public agency is accused of discrimination, that allegation must be supported by specific data, such as staffing levels, budget allocation, patrol frequency, the number of surveillance cameras, deployment policies, or management decisions showing unequal treatment. Relying on one painful incident to conclude that an entire system is discriminating against a community requires great caution.

The letter also criticizes the use of unmanned police vehicles as a deterrent. Residents have every right to debate whether that approach is effective. If the community believes Little Saigon needs more patrol officers, more cameras, or a stronger law enforcement presence, those are concerns the city should hear.

However, saying that one ineffective measure means the entire police department is not doing its job goes beyond what the current facts can prove.

One phrase repeated in the letter is: “We pay your salaries.”

In one sense, that is true. Residents pay taxes, and government operates with public funds. That is exactly why residents have the right to demand transparency and accountability.

But it is also important to remember that police and city officials are responsible for serving all residents of the city, regardless of community, and are not directly controlled by any single group of residents. In a society governed by the rule of law, decisions about investigations and prosecutions must be based on law and evidence, not pressure from any side.

There is one point on which our whole community can agree: the Vietnamese Heritage Garden must be better protected. Cultural symbols must be better preserved. Residents have the right to demand answers from the city and call for better security. Public conversations between city officials and the community are always useful when conducted in a constructive spirit.

What we must avoid is allowing anger to lead us to conclusions that go beyond what the current evidence can support.

A strong community is not the one that shouts the loudest.

A strong community is one that knows how to ask difficult questions, demand transparency, and still wait for answers grounded in truth.

Ultimately, justice is not built on emotion. Justice is built on evidence. And that is also the foundation of the democratic society the Vietnamese community chose when it came to America.

Thanh Phong

__VIETNAMESE

Sau vụ phá hoại và đánh cắp tượng đài “Thank You America” tại Vườn Truyền Thống Việt, cộng đồng người Việt tại San Jose đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ đau xót, phẫn nộ đến lo lắng. Trong những ngày qua, một lá thư “demand” được gửi đến Thị trưởng, Hội đồng Thành phố San Jose và Sở Cảnh sát San Jose (SJPD) đã thu hút sự chú ý của nhiều người vì sử dụng những lời lẽ rất mạnh mẽ để chỉ trích chính quyền và lực lượng thực thi pháp luật.

Là một cơ quan truyền thông cộng đồng, Viet News Daily cho rằng người dân hoàn toàn có quyền chất vấn chính quyền. Trong một xã hội dân chủ, đó không chỉ là quyền mà còn là trách nhiệm của mỗi công dân. Khi một biểu tượng có ý nghĩa đặc biệt đối với cộng đồng người Việt bị phá hoại, việc yêu cầu thành phố giải trình, yêu cầu tăng cường an ninh và yêu cầu công bố kết quả điều tra là điều hoàn toàn chính đáng.

Tuy nhiên, quyền chất vấn và quyền đưa ra những kết luận nghiêm trọng là hai việc khác nhau.

Điều đáng chú ý trong lá thư không phải là những yêu cầu về minh bạch hay trách nhiệm giải trình. Những yêu cầu đó đều hợp lý. Điều đáng chú ý là nhiều kết luận đã được đưa ra với giọng điệu khẳng định tuyệt đối, trong khi cuộc điều tra vẫn chưa kết thúc và nhiều sự kiện quan trọng vẫn chưa được xác nhận chính thức.

Lá thư nhiều lần khẳng định SJPD đã “thất bại hoàn toàn”, “thiếu năng lực”, “tắc trách” và có “sự thất bại mang tính hệ thống”. Đó là những cáo buộc rất nặng nề.

Nhưng chúng ta cũng cần nhìn vào toàn bộ diễn biến của vụ việc.

Bức tượng đã được tìm thấy. Cơ quan thực thi pháp luật đã tiến hành điều tra. Thành phố đã nhanh chóng phối hợp để đưa tượng trở lại Vườn Truyền Thống Việt. Việc phục hồi tượng đài vẫn đang được tiến hành. Điều đó không có nghĩa là mọi việc đều được xử lý hoàn hảo hay không có thiếu sót. Người dân hoàn toàn có quyền đặt câu hỏi về công tác bảo vệ công viên, về việc bố trí camera an ninh hay về các biện pháp phòng ngừa trong tương lai.

Tuy nhiên, từ việc có những thiếu sót đến việc kết luận toàn bộ hệ thống “thất bại” là một bước nhảy rất lớn. Một kết luận như vậy cần được chứng minh bằng dữ liệu và bằng chứng, chứ không chỉ bằng sự phẫn nộ.

Một điểm khác cũng cần được nhìn nhận thận trọng là việc lá thư nhiều lần gọi đây là một “Hate Crime” và mô tả vụ việc là hành động “thù ghét nhắm vào cộng đồng người Việt”.

Nếu cuối cùng cơ quan điều tra kết luận như vậy thì cộng đồng hoàn toàn có quyền lên án mạnh mẽ. Nhưng cho đến thời điểm hiện nay, việc xác định một vụ án có phải là tội phạm vì động cơ thù ghét hay không không thuộc thẩm quyền của truyền thông, của mạng xã hội hay của các tổ chức cộng đồng. Đó là trách nhiệm của cơ quan điều tra và công tố, dựa trên chứng cứ về động cơ, lời khai, dữ liệu điện tử và các yếu tố pháp lý khác.

Một biểu tượng của cộng đồng bị phá hoại không tự động đồng nghĩa với việc vụ án được phân loại là Hate Crime. Có thể cuối cùng cơ quan điều tra sẽ đi đến kết luận đó, nhưng cũng có thể họ sẽ không. Điều quan trọng là chúng ta nên để quá trình điều tra diễn ra dựa trên chứng cứ thay vì kết luận trước.

Có lẽ điểm gây tranh cãi nhất trong lá thư là cáo buộc SJPD và thành phố đã có sự phân biệt đối xử mang tính hệ thống đối với cộng đồng người Việt.

Đây là một cáo buộc rất nghiêm trọng.

Nếu một cơ quan công quyền bị cáo buộc phân biệt đối xử, điều đó cần được chứng minh bằng những dữ liệu cụ thể như cách phân bổ nhân sự, ngân sách, tần suất tuần tra, số lượng camera giám sát, chính sách triển khai lực lượng hoặc các quyết định quản lý có dấu hiệu đối xử khác biệt. Chỉ dựa trên một vụ việc đau lòng để kết luận rằng cả hệ thống đang kỳ thị một cộng đồng là điều cần được xem xét hết sức cẩn trọng.

Lá thư cũng chỉ trích việc sử dụng các xe cảnh sát không có người như một biện pháp răn đe. Người dân hoàn toàn có quyền tranh luận xem biện pháp đó có hiệu quả hay không. Nếu cộng đồng cho rằng cần nhiều cảnh sát tuần tra hơn, nhiều camera hơn hoặc tăng cường hiện diện của lực lượng thực thi pháp luật tại Little Saigon thì đó là những đề xuất đáng để thành phố lắng nghe.

Tuy nhiên, việc cho rằng sự tồn tại của một biện pháp chưa hiệu quả đồng nghĩa với việc toàn bộ lực lượng cảnh sát không làm việc là một kết luận vượt quá những gì các dữ kiện hiện có có thể chứng minh.

Một câu thường được nhắc đến trong lá thư là: “Chúng tôi trả lương cho quý vị.”

Điều đó đúng ở một khía cạnh. Người dân đóng thuế và bộ máy chính quyền được vận hành bằng ngân sách từ người dân. Chính vì vậy, người dân có đầy đủ quyền yêu cầu sự minh bạch và trách nhiệm giải trình.

Nhưng cũng cần nhớ rằng cảnh sát và chính quyền có trách nhiệm phục vụ toàn bộ cư dân của thành phố, bất kể họ thuộc cộng đồng nào, chứ không chịu sự chỉ đạo trực tiếp của bất kỳ nhóm cư dân nào. Trong một nhà nước pháp quyền, các quyết định điều tra và truy tố phải được thực hiện theo luật pháp và chứng cứ, chứ không thể dựa trên sức ép từ bất kỳ phía nào.

Có một điều mà chúng tôi cho rằng cả cộng đồng có thể cùng đồng ý: Vườn Truyền Thống Việt cần được bảo vệ tốt hơn. Các biểu tượng văn hóa cần được gìn giữ tốt hơn. Người dân có quyền yêu cầu thành phố giải trình và cải thiện công tác bảo vệ an ninh. Những cuộc đối thoại công khai giữa chính quyền và cộng đồng sẽ luôn có ích nếu được tổ chức trong tinh thần xây dựng.

Điều chúng ta cần tránh là để sự tức giận dẫn dắt đến những kết luận vượt quá những gì bằng chứng hiện có có thể chứng minh.

Một cộng đồng mạnh không phải là cộng đồng lớn tiếng nhất.

Một cộng đồng mạnh là cộng đồng biết đặt những câu hỏi khó, biết yêu cầu sự minh bạch, nhưng cũng biết chờ đợi câu trả lời dựa trên sự thật.

Bởi cuối cùng, công lý không được xây dựng trên cảm xúc. Công lý được xây dựng trên chứng cứ. Và đó cũng chính là nền tảng của một xã hội dân chủ mà cộng đồng người Việt đã lựa chọn khi đến với Hoa Kỳ.

Thanh Phong

Read more