Chaos vs. Governance: The Price of Political Flip-Flopping Hỗn Loạn Hay Quản Trị: Cái Giá Của Sự Lật Lọng Chính Trị
__ENGLISH
By Bryan Do, Trustee, East Side Union High School District
A public school board is not a theater for political performance. It is a governance body entrusted with a solemn fiduciary duty: to uphold the law, protect taxpayers, and ensure that our schools remain safe, orderly environments for every student and family we serve. When elected officials abandon these principles for political winds, the result is administrative chaos and immediate legal liability. Last Saturday at Yerba Buena High School, that failure of leadership played out in full public view — and on video.
Outrage Is Not a Policy
When a commercial event involving a sponsorship tied to a foreign state-owned enterprise — specifically Vietnam Airlines, a carrier in which the current regime in Vietnam holds a supermajority, controlling ownership stake — was widely broadcast, the community's reaction was immediate, visceral, and entirely understandable.
As a refugee community whose Căn Cước Chính Trị — our political identity, forged through the experience of tyranny — is a foundational value, these concerns deserve to be taken seriously. As someone who worked alongside then-Councilmember Chuck Reed to draft the historic 2005 resolution recognizing the Freedom and Heritage Flag as the official symbol of the Vietnamese American community, and as the author of the District's most legally robust resolution honoring that same flag, I shared that pain personally.

But outrage is not a policy. True leadership requires translating community concerns into enforceable, legally sound institutional protections — not performative gestures that create the appearance of action while generating serious legal exposure and eroding the constitutional rule of law that millions of Vietnamese risked their lives crossing an ocean to live by.
The Political Flip-Flop
The public was initially told that the District had no legal choice but to honor the facility lease under the First Amendment and the Civic Center Act. That was the legally defensible, neutral baseline.
Then the political pressure mounted. Board President Van Le reversed course entirely — not through a Board vote, not through legal counsel, not through any legitimate governance process — but by physically walking onto an active, commercially leased school campus event alongside the protesters.
That was not an act of leadership. It was a choice with severe institutional consequences.
Three Legal and Operational Failures:
1. Violation of Board Bylaws and Scope of Trustee Authority
School board trustees govern strictly at the policy level. Individual trustees have no operational authority over day-to-day campus management — and for good reason. That boundary exists to protect students, staff, and the District itself.
By walking onto campus in her official capacity during an active event, Board President Van Le acted outside the explicit limits of trustee authority defined in Board Bylaws 9000 and 9200. Every staff member on that campus was instantly placed in an impossible position: how do you enforce a security boundary when the President of your governing board is standing on the other side of it?
2. The Breach of a Secured School Facility
The Board President's presence sent an unmistakable signal: that the crowd's escalating conduct had the backing of District leadership. What followed was not a peaceful demonstration on a public sidewalk. Emboldened, protesters bypassed perimeter lines, breached the student union building, and directly confronted and harassed booth participants. This was a physical intrusion into a secured school environment — one that placed staff and event participants at genuine risk.
3. Exposing Taxpayers to Legal Liability
A trustee's primary fiduciary duty is to shield the public agency from unnecessary liability and costly litigation. If the permit holder pursues legal action, the Board President's documented presence on campus alongside the protesting crowd will be Exhibit A for institutional bad faith.
By acting unilaterally on campus outside her policy-making role, Board President Van Le bypassed the clear boundaries of trustee authority defined in our District’s Board Bylaws. The legal and financial liabilities generated by that decision will not be borne by her personally. Instead, they will fall squarely on the taxpayers — and ultimately, on the classroom resources meant for our students.
Policy Architecture Over Political Theater
While this chaos unfolded on the ground, a distinct, policy-driven approach was already producing tangible results — quietly, surgically, and without exposing our community to a single lawsuit.
By doing the unglamorous but vital work of analyzing federal, state, and local statutes alongside District bylaws, I initiated a formal framework with the administration to erect concrete, enforceable legal guardrails:
● Fiduciary Protection: We ensured that not a single cent of taxpayer funds subsidizes this commercial event, establishing it strictly as a discretionary, market-rate real estate transaction.
● Constitutional Disclaimers: We are moving to implement mandatory, highly visible disclaimers documenting that the District neither sponsors, endorses, nor validates foreign state-owned enterprises or the regimes behind them—asserting our institutional neutrality under the First Amendment.
● Funding Transparency: We are exploring strict, content-neutral disclosure frameworks that would require commercial permit holders to declare foreign state-funding sources, ensuring full transparency before public facilities are leased.
● Campus Policy Enforcement: I formally requested the explicit on-site enforcement of Board Policy 1325, establishing that a standard commercial rental permit does not grant a blank check for unapproved corporate branding or marketing installations on school grounds — drawing a firm legal line between renting a space and permitting state-owned enterprise propaganda.
These are structural protections. They will still be standing long after the cameras are gone.
Leadership vs. Chaos
True defense of our community's Căn Cước Chính Trị does not look like an elected official reversing course under pressure and walking into an active school campus alongside an agitated crowd. It is a profound disservice to our community when a leader — one currently serving as Board President of this very District — exploits a moment of collective grief, pushes people who carry the living trauma of communist oppression toward legal and physical jeopardy inside a high school building, and does so weeks before she faces voters in the primary election.
True leadership looks like an unwavering commitment to the rule of law — the very foundation upon which the Vietnamese American community rebuilt its life in the Land of the Free and the Home of the Brave.
When the storm comes, a real leader does not abandon the helm. They steer.
Disclaimer: The author's title is listed for identification purposes only. The views expressed are solely those of Bryan Do as an individual and do not represent an official position or endorsement by the East Side Union High School District Board of Trustees or District administration.
__VIETNAMESE
Tác giả: Bryan Do, Ủy viên Hội đồng Quản trị Học khu East Side Union High School District
Một hội đồng quản trị học khu không phải là sân khấu cho những màn trình diễn chính trị. Đó là một cơ quan quản trị được giao phó trách nhiệm thiêng liêng: thượng tôn pháp luật, bảo vệ tiền thuế của dân, và bảo đảm các trường học luôn là môi trường an toàn, trật tự cho mọi học sinh và gia đình. Khi các viên chức dân cử từ bỏ những nguyên tắc đó để chạy theo áp lực chính trị, hậu quả sẽ là hỗn loạn trong điều hành và trách nhiệm pháp lý tức thời. Điều đó đã diễn ra công khai tại trường Yerba Buena High School vào thứ Bảy vừa qua — và tất cả đều đã được ghi hình.
Phẫn Nộ Không Phải Là Chính Sách
Khi một sự kiện thương mại có liên hệ tài trợ với một doanh nghiệp quốc doanh nước ngoài — cụ thể là Vietnam Airlines, hãng hàng không mà chính quyền hiện tại ở Việt Nam nắm quyền kiểm soát đa số — được quảng bá rộng rãi, phản ứng của cộng đồng là tức thì, mạnh mẽ và hoàn toàn dễ hiểu.
Là một cộng đồng tị nạn mà Căn Cước Chính Trị — bản sắc chính trị được hình thành từ kinh nghiệm sống dưới chế độ độc tài — là một giá trị nền tảng, những mối lo ngại này cần được nghiêm túc lắng nghe. Với tư cách là người từng làm việc cùng cựu Nghị viên Chuck Reed để soạn thảo nghị quyết lịch sử năm 2005 công nhận Lá Cờ Tự Do và Di Sản là biểu tượng chính thức của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, đồng thời là tác giả của nghị quyết pháp lý vững chắc nhất của học khu nhằm vinh danh lá cờ này, cá nhân tôi cũng chia sẻ nỗi đau đó.
Nhưng phẫn nộ không phải là chính sách. Lãnh đạo thực sự đòi hỏi phải chuyển hóa những quan tâm của cộng đồng thành các cơ chế bảo vệ có thể thi hành được và phù hợp pháp luật — chứ không phải những hành động trình diễn tạo cảm giác “đã hành động” nhưng lại gây ra nguy cơ pháp lý nghiêm trọng và làm xói mòn nguyên tắc pháp quyền mà hàng triệu người Việt đã liều mạng vượt biển để được sống dưới nó.

Sự Lật Lọng Chính Trị
Ban đầu, công chúng được thông báo rằng học khu không có lựa chọn pháp lý nào khác ngoài việc tôn trọng hợp đồng cho thuê cơ sở theo Tu Chính Án Thứ Nhất và Đạo luật Civic Center Act. Đó là lập trường pháp lý trung lập và có thể bảo vệ được.
Nhưng rồi áp lực chính trị gia tăng. Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vân Lê đã hoàn toàn đổi hướng — không thông qua biểu quyết của Hội đồng, không qua cố vấn pháp lý, cũng không qua bất kỳ tiến trình quản trị hợp pháp nào — mà bằng cách trực tiếp bước vào khuôn viên trường đang diễn ra sự kiện thương mại cùng với đoàn người biểu tình.
Đó không phải là hành động lãnh đạo. Đó là một quyết định mang theo hậu quả nghiêm trọng cho cả tổ chức.
Ba Thất Bại Về Pháp Lý Và Điều Hành
- Vi phạm Nội quy Hội đồng và vượt quá thẩm quyền của Ủy viên
Các ủy viên học khu chỉ có quyền ở cấp chính sách. Từng cá nhân ủy viên không có quyền điều hành hoạt động thường nhật của trường học — và điều đó tồn tại vì lý do chính đáng. Ranh giới đó nhằm bảo vệ học sinh, nhân viên và chính học khu.
Khi bước vào khuôn viên trường với tư cách chính thức trong lúc sự kiện đang diễn ra, Chủ tịch Hội đồng Vân Lê đã hành động vượt quá giới hạn thẩm quyền được quy định trong Nội quy Hội đồng 9000 và 9200. Mọi nhân viên tại hiện trường lập tức rơi vào tình huống không thể xử lý: làm sao thực thi hàng rào an ninh khi chính Chủ tịch Hội đồng đứng ở phía bên kia?
- Sự xâm nhập vào cơ sở trường học được bảo vệ
Sự hiện diện của Chủ tịch Hội đồng gửi đi một tín hiệu rõ ràng: rằng hành vi leo thang của đám đông đang được lãnh đạo học khu hậu thuẫn. Những gì xảy ra sau đó không còn là một cuộc biểu tình ôn hòa trên vỉa hè công cộng nữa. Được tiếp thêm động lực, người biểu tình đã vượt qua ranh giới kiểm soát, tiến vào tòa nhà Student Union và trực tiếp đối đầu, quấy rối các gian hàng tham gia sự kiện. Đây là một hành vi xâm nhập vật lý vào khu vực trường học đang được bảo vệ — đặt nhân viên và người tham dự vào tình thế nguy hiểm thực sự.
- Đẩy người đóng thuế vào nguy cơ trách nhiệm pháp lý
Trách nhiệm căn bản của một ủy viên là bảo vệ cơ quan công quyền khỏi các vụ kiện tụng và trách nhiệm pháp lý không cần thiết. Nếu đơn vị thuê địa điểm quyết định khởi kiện, sự hiện diện được ghi nhận của Chủ tịch Hội đồng giữa đoàn biểu tình sẽ trở thành bằng chứng số một cho thấy học khu đã hành động thiếu thiện chí.
Bằng việc tự ý hành động ngoài vai trò hoạch định chính sách của mình, Chủ tịch Hội đồng Vân Lê đã vượt qua ranh giới thẩm quyền được quy định rõ trong Nội quy Hội đồng của học khu. Những trách nhiệm pháp lý và tài chính phát sinh từ quyết định đó sẽ không do cá nhân bà gánh chịu. Người trả giá cuối cùng sẽ là người đóng thuế — và sâu xa hơn, là các nguồn lực đáng lẽ phải dành cho học sinh trong lớp học.
Chính sách thực chất thay vì sân khấu chính trị
Trong lúc tình trạng hỗn loạn đang diễn ra ngoài hiện trường, một hướng tiếp cận khác dựa trên chính sách thực tế đã âm thầm tạo ra kết quả cụ thể — không ồn ào, không trình diễn, và cũng không đẩy cộng đồng vào nguy cơ kiện tụng.
Thông qua việc nghiên cứu kỹ các đạo luật liên bang, tiểu bang, địa phương cùng với nội quy của học khu, tôi đã phối hợp với ban điều hành để xây dựng một khuôn khổ pháp lý rõ ràng nhằm thiết lập các hàng rào bảo vệ có hiệu lực thực tế:
• Bảo vệ trách nhiệm tài chính: Bảo đảm không một đồng tiền thuế nào được dùng để trợ cấp cho sự kiện thương mại này; đây hoàn toàn là một giao dịch thuê địa điểm theo giá thị trường.
• Tuyên bố trung lập theo Hiến pháp: Đang tiến tới áp dụng các bảng tuyên bố rõ ràng rằng học khu không tài trợ, không ủng hộ, và không xác nhận bất kỳ doanh nghiệp quốc doanh nước ngoài hay chế độ đứng sau nào.
• Minh bạch nguồn tài trợ: Đang nghiên cứu cơ chế công khai nguồn tài trợ từ nước ngoài đối với các đơn vị thuê địa điểm thương mại, bảo đảm sự minh bạch trước khi cho thuê cơ sở công cộng.
• Thực thi chính sách khuôn viên trường: Tôi đã chính thức yêu cầu thực thi Chính sách 1325 của Hội đồng, khẳng định rằng giấy phép thuê thương mại không đồng nghĩa với việc được toàn quyền dựng quảng cáo hay thương hiệu chưa được phê duyệt trong khuôn viên trường.
Đó mới là những biện pháp bảo vệ mang tính cấu trúc. Chúng sẽ còn tồn tại rất lâu sau khi ánh đèn truyền thông tắt đi.
Lãnh Đạo Hay Hỗn Loạn
Việc thực sự bảo vệ Căn Cước Chính Trị của cộng đồng không phải là cảnh một viên chức dân cử đổi lập trường dưới áp lực rồi bước vào khuôn viên trường học giữa đám đông đang kích động. Đó là sự phản bội đối với cộng đồng khi một lãnh đạo — lại còn đang là Chủ tịch Hội đồng của chính học khu này — khai thác nỗi đau tập thể, đẩy những người mang ký ức sống về chế độ cộng sản vào nguy cơ pháp lý và xung đột ngay trong trường học, chỉ vài tuần trước kỳ bầu cử sơ bộ.
Lãnh đạo thực sự là sự cam kết không lay chuyển đối với pháp quyền — nền tảng mà cộng đồng người Mỹ gốc Việt đã xây dựng lại cuộc đời mình trên đó tại vùng đất Tự Do và Quê Hương Của Người Dũng Cảm.
Khi bão tố kéo đến, một nhà lãnh đạo thật sự không bỏ tay lái. Họ lèo lái con tàu.
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Chức danh của tác giả chỉ được nêu nhằm mục đích nhận diện cá nhân. Những quan điểm trong bài viết hoàn toàn là ý kiến riêng của Bryan Do và không đại diện cho lập trường chính thức hay sự ủng hộ của Hội đồng Quản trị hoặc Ban Điều hành Học khu East Side Union High School District.
